Thư ký, con dâu và người tình — Phần 122

Chương 122: Trước đêm tiệc

Đêm đó là một đêm dài với Vân, nhưng cũng là một đêm không ngủ của Tài. Trên chiếc giường của căn phòng xa lạ, họ dính vào nhau, trai trên gái dưới, đôi lúc gái dưới trai trên hoặc cũng có khi không thèm làm người mà chuyển sang làm chó…vv… không quần áo, khoảng cách thường xuyên âm 20 phân, kết nối ở cửa mình, miệng cũng không ít lần ở lỗ đít. Và tất nhiên lần nào cũng phải sướng đến rụng rời, với Vân còn cả đau rát. Tinh trùng, nước nhờn và cả nước sướng vãi tứ tung khắp cả căn phòng.
4h sáng, lúc này hơi men đã được đẩy ra gần hết, dục vọng đã được giải tỏa đến độ chán ngán, chỉ số liều lĩnh của Tài trở về không, còn sự lo lắng thì tăng kịch nóc. Hắn nhìn người đàn bà nằm bên cạnh, gương mặt xinh đẹp có đôi vệt hằn đau đớn còn thân thể nõn nà có vài chỗ đỏ au, vết đòn roi. Hình ảnh này với hắn ta không lạ, bên Mỹ, Tài cũng đã làm ra một vài lần. Nhưng hôm nay hắn lại thấy hoang mang vì đây không phải ở Mỹ, và người đẹp nằm đây cũng không phải người nhập cư bất hợp pháp phải dựa vào gia đình hắn ta để kiếm cơm ăn.
Vậy mà lúc tinh trùng dồn lên não hắn đã hiếp và còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với nàng, tội này to lắm, ai cũng chẳng thể đỡ nổi cho hắn đâu. Càng nghĩ hắn càng thêm lo ngại, tốc độ mặc quần áo cũng trở nên đặc biệt nhanh.
4h20 hắn ra khỏi khách sạn, hớt hải giống như có ma đuổi ở đằng sau, hắn bắt xe, trở về và thuê một khách sạn ở gần nhà máy, đợi sáng ra để nghe ngóng tình hình. Nếu xấu nhất, chẳng may chuyện liên quan đến luật pháp, hắn sẽ lập tức rời Việt Nam. Dù trên thế giới này đã chẳng còn nơi nào dành cho hắn, nhưng thà lang thang rồi xin tiền ông Danh để sống còn hơn phải đi tù.
Thế nhưng hết sáng, đến chiều ngày này nối sang ngày khác, hắn không thấy gì. Cả ở nhà máy lẫn ở nhà, không một ai thúc giục hắn phải trở về, chứng tỏ hắn không hề bị công an triệu tập. Hắn đâu biết, nhắc đến chuyện kiện tụng thì Tiểu Vân còn sợ nhiều hơn. Không giấy tờ, thân phận nhạy cảm, vì vậy dù bị hiếp cô cũng chẳng dám làm lớn chuyện mà còn phải cố gắng giấu giếm giúp anh ta.
Đầu tiên cô gọi điện cho Đạo, nhắc nhở hắn không được nói với bất kỳ ai, cũng gọi cho lão Viễn lấy cớ đêm đó đến kỳ bất chợt, đau bụng quá không về nổi. Cũng lấy lý do sợ ông gặp đen đủi khi dây với đàn bà có kinh nên mấy ngày sau cũng không về biệt thự ngoại ô. Cô phải chờ cho những dấu vết trên cơ thể của mình phai nhạt, nếu không lão Viễn nhìn thấy và hỏi cô sẽ chẳng biết trả lời ra sao.
Về phía Tài, sở dĩ mấy ngày này chẳng ai để ý đến hắn lý do là vì mọi người đang dành hết sự quan tâm cho việc niêm yết của tập đoàn. Mãi đến hôm nay khi mọi thông tin đã chính thức, mới có người thông báo về việc đó với anh ta. Ngay sau nhận thông báo về buổi tiệc từ Phúc, người tiếp theo gọi đến cho anh ta lại là Đạo, hơn nữa trong lời nói thì đầy vẻ nịnh nọt lấy lòng.
Cậu Tài đấy hả…sao mấy hôm nay không thấy cậu ở nhà máy thế…chắc là bận đi ngoại giao với bố cậu phải không.
Ông gọi tôi có việc gì vậy, có ai đến tìm tôi ở nhà máy sao.
Không, đâu có ai, tôi gọi là để hỏi xem cậu đến dự tiệc lúc mấy giờ, tôi với mấy anh em dưới nhà máy muốn đi theo cậu. Dù gì có cậu dẫn dắt thì anh em cũng có thể diện hơn.
Lời nói của lão ta vừa khéo gợi lên lòng hư vinh của hắn, Tài hắng giọng vài lần rồi mới trả lời lão ta.
Bảo với anh em, sáng mai tôi sẽ báo giờ giấc cụ thể cho anh em.
Vâng, như vậy thì tốt quá, anh em chúng tôi phụ thuộc hết cả vào cậu đấy.
Tài nghe những lời lễ phép như vậy thì đắc trí mà gật gù, đâu biết rằng ở phía đầu dây bên kia Đạo đang cười khinh bỉ và nói chuyện rôm rả với một vài chiến hữu của lão ta.
Địt mẹ, cứt gà loại ba mà tưởng sôcôla loại một, để rồi xem mày đắc ý được bao lâu.
Bên cạnh lão lúc này còn có hai người khác nữa, một người là Ất, kẻ đã từng được ông Danh thăng chức để dằn mặt Đạo, nhưng lại không biết Đạo với Ất là họ hàng xa. Vì thế dù mới đầu hai người này đấu đá nhau nhưng vì tình thân rồi lại về một mối. Kẻ còn lại bất ngờ lại là Lâm, sau những gì đã trải qua, việc hắn thân với Đạo hơn cũng dễ hiểu. Ngay sau khi Đạo tắt điện thoại, Ất đã dẫn đầu mà hỏi luôn.
Sao mình lại đi theo thằng này hả chú, tuy cũng là con ông Danh nhưng thấy hắn có biết gì đâu, cũng chẳng thấy ông Danh coi trọng hắn.
Còn hơn là đi theo hai con đàn bà của lão Danh, chúng nó thậm chí còn chẳng liếc mắt nhìn. Thằng này tuy không được coi trọng thì vẫn là con trai lão, nắm nó ở trong tay, sớm muộn gì cũng có ích thôi. Có phải không hả, cậu Lâm.
Lâm đang ngồi lơ đễnh, nghe tiếng Đạo thì mới ngoảnh đầu sang.
Tôi không biết ông định làm gì, nhưng đừng quá xem nhẹ ông Danh và cả cậu Phúc. Chỉ cần nhìn vào việc ông ấy tự mình gây dựng được PBK group còn cậu Phúc đưa nó lên sàn niêm yết thành công cũng đủ biết cha con ông ta chẳng hề đơn giản đâu.
Khà khà, lên sàn giao dịch thì sao chứ, trèo càng cao thì ngã càng đau mà thôi. Còn cậu, có muốn trung thành rồi chết cùng bố con nó không.
Haizz, không.
Lâm thở dài thườn thượt, hắn bây giờ thì còn tư cách gì để nhắc lại 2 chữ “trung thành”.
Không biết những toan tính và mây mù đang kéo tới, ông Danh cùng con trai và con dâu đang háo hức chuẩn bị tiệc tất niên cũng là lễ mừng công cho cả công ty.
Trước gương, Chi đang tỉ mỉ chỉnh lại cà vạt cho chồng, còn Phúc sau một đoạn thời gian căng thẳng, hôm nay được vợ chăm sóc, anh cũng thoải mái mà nở nụ cười trên môi.
Phù, sau bao nhiêu cố gắng cuối cùng ngày này cũng đến, chắc là bố và mọi người ở trong tập đoàn đều rất vui.
Thế chẳng lẽ anh lại không vui sao, để đưa được công ty lên sàn anh cũng là một người góp công rất lớn.
Hì hì, vui, vui ơi là vui…uhm…
Vừa cười vừa nói, rồi anh bất chợt kéo vợ vào mà quấn quýt hôn. Hai, ba tháng vừa qua cắm đầu vào công việc với chữa bệnh, không được gần gũi anh cảm thấy rất nhớ cô.
Uhm anh…đừng đùa nữa…để yên để em chỉnh lại cà vạt cho nào…
Kệ đi, anh nhớ vợ quá, hơn 2 tháng rồi… em không nhớ anh sao…
Chi khá bất ngờ lúc bị bờ môi mình bị bờ môi anh chiếm lấy, cô hơi đẩy anh, nhưng khi nghe câu hỏi làm nũng có phần tội nghiệp của anh thì mủi lòng. Với lại cô cũng nhớ chồng, cũng thích mùi nóng rực này của anh vậy nên cô lại thu tay về và để yên cho nụ hôn tiếp diễn.
Phúc tham lam, bằng tay và bằng cả miệng của mình. Lưỡi anh lùa sang, cuốn lấy lưỡi cô và triền miên quấn quýt, nó cũng dẻo quẹo lia qua hết cả hàm răng ngọc, mút lấy mút để nước bọt của vợ như thể đó là mật ong. Còn phía dưới, anh dùng tay siết trên đôi mông của Chi và kéo rịt vào người. Giữa háng anh, thằng “Phúc con” lâu ngày bị bỏ đói, vừa ngửi thấy mùi quen thuộc thì hùng dũng ngóc đầu lên. Rồi nó phả ra nhiệt độ hừng hực như một tín hiệu mãnh liệt đòi giao hoan.
Chi luống cuống mà thích, vì mùi của chồng và cả vì sự kích động lúc bất ngờ. Bướm cô cũng hừng hực nóng, mùi nước hoa điểm tô thêm mùi hormone dục tình như chất xúc tác cho sự cuồng nhiệt của cả hai. Vậy là lúc anh ép khúc gân chắc khỏe kia vào mu bướm, cô chẳng ngại ngần mà chà sát để cho cơn nứng thoải mái cuộn trào.
Phúc nhận tín hiệu, và không chùn bước như mọi lần vì anh biết mình đã hoàn toàn sẵn sàng để tiếp tục. Bàn tay ngứa ngáy rất nhanh đã vươn tới đôi bầu ngực ngạo nghễ của vợ yêu.
Càng lâu được chạm chỉ làm anh càng thêm nhớ và háo hức chứ chẳng hề xa lạ một chút nào. Anh lấy cả hai tay xục vào trong nịt vú, những ngón tay rất nhanh đã vân vê hai cái núm nhỏ của Chi.
Úi…anh…nhột quá… ư hư hư…
Miệng cô rên khe khẽ, tay trượt xuống đến khi chạm được vào khúc thịt cứng nóng kia thì nhiệt tình vuốt ve. Dù vẫn còn cách vài lớp vải nhưng Chi vẫn cảm nhận được tùng nhịp đập của nó, cũng như từng cái run rẩy của anh.
Hừ hừ… vợ…nó nhớ em lắm đấy, em có thấy nhớ nó không…
Khỏi nói, cô trả lời bằng tiếng khóa kéo, và cái đụng chạm trực tiếp bằng tay. Lâu rồi, cô đã chạm vào những dương vật khác nhưng yêu thương dành cho nó thì vẫn còn y nguyên. Cô nắm nó trong tay với một lực vừa phải, xục nhẹ nhàng cho cả người anh co rúm còn khúc thịt ấy nở to đến mức gần nổ tung.
Khoái cảm của cả hai người hòa quyện làm không khí cả căn phòng cũng ngùn ngụt bốc cao. Chi thấy không phải kìm nén nữa, cô kéo hẳn con cu của chồng ra rồi xắn váy lên mà chuẩn bị quỳ xuống hôn. Phúc thấy tất cả mọi động tác của vợ, khúc dương vật trong tay nàng cũng hưng phấn đến độ phải gật gù.
“Ring…ring…” tiếng điện thoại kêu giục giã, khiến không khí cuồng nhiệt của căn phòng bình lặng xuống 1 giây.
Kệ đi anh…
Chi nói, đầu lưỡi thò ra gần chạm vào đầu khấc, đôi mắt long lanh có dục vọng chứa chan. Phúc đồng ý, hơi thở nhọc nhằn như phun ra lửa, anh với tay để tắt điện thoại đi. Nhưng trên màn hình một chữ “bố” hiện lên, giống như dội lên đầu anh một xô nước đá.
Vợ ơi… không được rồi, bố gọi.
Chiếc miệng xinh đang há mà đành phải dừng lại, mùi nam tính nồng nàn từ dương vật của anh vừa thoảng qua đầu mũi mà nàng phải ngoảnh mặt đi. Cuộc vui đến đây cũng phải dừng lại một cách không mong muốn, khi trong điện thoại giọng ông Danh đang có vẻ vội vàng.
Em, bố gọi hai vợ chồng đến nhà hàng ngay, ở đấy hình như xảy ra sự cố.
Vâng.
Giọng nàng thấy rõ sự uể oải, dáng vẻ cũng mất đi sự hứng khởi vừa xong.
Thôi mà vợ yêu, buổi tối hôm nay cực kỳ quan trọng, em phải thật vui vẻ lên, đêm nay anh đền.
Xì, có thấy anh ngủ ở nhà bao giờ mà đền với chả bù.
Chi đứng dậy với gương mặt buồn thỉu, cô vuốt lại chiếc váy vàng hở lưng rồi di ra bàn trang điểm để chỉnh lại mái tóc của mình. Phúc đứng đó, không phản bác nhưng miệng cười nham nhở, đêm nay anh muốn dành cho vợ một bất ngờ.